Gái già xì tin - Chương 14

Chương 14.1. Từ lúc nào Định đã thành “của cô” vậy hả giời? ^.^


 


Hà Nội đang chớm vào thu. Ngày nắng vàng mơ trên những con đường lá bay gió thổi, có cô gái mỗi buổi đi làm đều khe khẽ hát một mình, mặc những người xung quanh mắt tròn mắt dẹt.

Trời ạ, người ta yêu đời một tí cũng không được sao? ^.^

Tân nhìn dáng điệu tung tăng của Dương đi vào phòng, vừa pha cà phê vừa ngâm nga ư ử trong cổ họng thì phì cười.

“Ê Nấm, mày có cần phấn khích thế không hả?”

Dương khựng lại, quay ra ngơ ngác “Em pha cà phê, phấn khích cái gì đâu?”

Tân hừ mũi, nhưng giọng không giấu được vẻ buồn cười “Ừ, mày không phấn khích, chỉ có ngân nga ca hát tối ngày, thỉnh thoảng ngẩn ra cười như con dở, và cả ngày cầm điện thoại thì thà thì thào như buôn bạc giả thôi…”

Dượng ngậm miệng, một lúc sau mới ấp úng “Anh…. Anh đừng có mà suy diễn. Em…”

“Ai suy diễn làm gì. Anh hỏi thẳng mày ấy chứ. Thế thằng Định nó làm cái trò gì mà mày cả ngày cứ ngồi trên mây thế hả?”

“Mây đâu mà mây?”

Ú ớ nói xong một câu, Dương vội quay phắt ra cửa sổ, vờ vịt kéo tấm rèm cửa để che giấu khuôn mặt đã đỏ hồng lên. Cả ngày hôm qua, cô đã bị đám bạn vàng gào rú, dùng mọi “thủ đoạn” tra tấn, bắt ép phải khai tuốt tuồn tuột diễn biến chuyện tình trong mấy ngày ở fesival. Tất nhiên tinh thần kiên quyết không khai của cô đã bị thất bại thảm hại và trả giá thảm thương, vì cuối cùng thì Duyên và Lam cũng đã biết tất tần tật những gì cần biết. Mặc cho cô nằm lăn đùng ra … giả chết – hai đứa nó – đứa vừa cho con bú vừa cười hi hi, đứa vỗ đùi khành khạch bảo là Dương đích thị là có quý nhân phù trợ. Nói toẹt hẳn ra thì Dương đúng kiểu là “chó ngáp phải ruồi” hay “mèo mù vớ cá rán”. Hừ, bọn nó có cần vùi dập cô thế không nhỉ? Ví cô là chó với mèo mù đã đành, lại còn ví Định của cô là “ruồi” với lị “cá rán” chứ.

Ơ, nhưng mà từ lúc nào Định đã thành “của cô” vậy hả giời? Ặc ặc ặc, xí hổ quá, Dương vỗ vỗ tay lên má, kiên quyết không nghĩ đến bất kể ruồi muỗi cá mú gì hết nữa. Đang chỉnh đốn lại tư tưởng thì thấy điện thoại báo có tin nhắn. Dương mở máy thì thấy một tin “trữ tình” thế này: “Nhớ ăn sáng no và đi cầu thang cẩn thận”.

Dương trợn mắt đọc cái dòng ngắn ngủn đó, vừa tức vừa buồn cười, thay vì nhắn trả lại Định, Dương lại nhớ cái lần cô ngã oạch ngay dưới chân anh mà phát ngượng với mình lần nữa. Đôi khi, Dương tự hỏi, không biết có phải vì trước mắt anh cô làm đủ những hành động kì quặc, đến mức anh bị tẩu hỏa nhập ma mà bỗng dưng quay ra quan tâm đến cô không?

Định chưa một lần nói yêu cô. Ngay cả thích cũng không. Chỉ có những ánh nhìn tan chảy và cái nắm tay ấm sực khiến Dương bất giác tha thiết muốn tin những khoảnh khắc ngọt ngào này là có thật.

Dương vẫn nhớ, vì mải mê đi chơi cho hết thành phố biển xinh đẹp, từ những con đường rộng lớn họ đạp xe đạp như hai thanh niên vô công rỗi nghề đến con ngõ dài phía cuối thành phố, nơi có quán bar nhạc jazz chơi đầy ngẫu hứng, từ những khi nắm tay nhau đi trên bãi biển đến lúc cả hai cười hò hét om sòm khi cùng nhau chèo thuyền… mà Dương đã quên béng mất là fesival đã khép lại. Đến lúc nhớ ra thì vé máy bay của cô đã chỉ có ý nghĩa không khác gì một tờ… giấy vụn. Nhìn khuôn mặt ngẩn ngơ của cô, Định chỉ phì cười. Bằng vài ba cuộc điện thoại, Định đã đổi được vé tàu cho hai người để ra ngay Hà Nội.

Cả buổi tối ngồi trên tàu, có lẽ là thời gian Dương và Định ở bên nhau nhiều nhất. Đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, tất nhiên chỉ là Dương nói Dương cười, còn Định chỉ nghe và gật, thỉnh thoảng bật cười thành tiếng. Cho đến khi Dương díu cả mắt và ngủ lúc nào không hay, cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi là mình đã … bò lên giường thế nào.

Buổi sáng hôm sau, trên chiếc giường tầng của đoàn tàu Bắc Nam, cô tỉnh dậy vì có một cảm giác mềm mại chạm nhẹ lên môi. Khi mở mắt, thấy có khuôn mặt đảo ngược với mình đang thực hiện một nụ hôn kiểu… người nhện, Dương đã nghĩ hình như mình vẫn chưa tỉnh dậy khỏi cơn mơ quá mức ngọt ngào. Vậy nên câu hỏi của cô buột ra dường như vẫn còn trong màn sương ngơ ngẩn.

“Sao lại quan tâm em???”

Câu hỏi ấy Dương đã muốn hỏi một nghìn lần, nhưng chẳng có dịp. Vậy mà trong lúc vô thức nhất, nó lại buột ra. Định không trả lời, chỉ hôn cô mạnh hơn, khiến lúc sau, Dương… tỉnh hẳn.

Và lúc ấy cô mới nhớ ra khuôn mặt mình mỗi sáng tỉnh dậy sẽ … ngáo như thế nào, cô lại còn… còn…chưa đánh răng. Huhuhuhu. Cô muốn đập đầu vào gối mà chết luôn cho rồi. Nhưng Định nhất quyết không để Dương thẹn thùng thêm tí ti nào, anh kéo cô ra phía hành lang tàu, mặc cho cô lúng ba lúng búng phản ứng. Nhưng những câu ú ớ của Dương chợt nín thinh khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt.

Một bình minh vừa đến. Ánh sáng lấp lóa trên những cánh đồng, trên những dải núi đồi êm đềm và thơ mộng. Cả vạt cúc dại bé xíu vàng mơ, rung rinh chạy men theo khắp con đường ven những mặt hồ to nhỏ. Con tàu vẫn lao đi vùn vụt, đôi khi rung lắc một chút trong tiếng rền rĩ kẽo kẹt muôn đời của đường sắt, nhưng với Dương, nó vẫn là thứ âm thanh êm tai nhất. Cô mê mải nhìn qua chấn song, tận hưởng cảm giác phía sau có một bờ ngực êm ái cho mình dựa, một vòng tay trìu mến đang ôm nhẹ lấy cô, và một thiên nhiên sáng bừng trước mặt.

Đang chìm trong những hồi ức miên man, Dương giật mình khi nghe tiếng điện thoại rung tít. Dương mở máy thì thấy tin nhắn của Định.

“Sao không trả lời? Hay lại xỉu vì đói rồi?”.

Dương phì cười, cái con người kia sao lại toàn bị ám bởi những tật xấu của cô thế không biết. Đang tí toáy bấm tin nhắn lại, thì ở góc phòng, Tân kêu lên đầy hăm dọa.

“Nấm! Quay lại mặt đất mau”

Thấy Dương ngơ ngác quay ra nhìn, Tân vò đầu bứt tai thở hắt.

“ Tâm thần phân liệt rồi à???? Định đứng đó làm thơ hả???”

“Ơ… thơ thẩn gì… Em…”

“Còn ơ iếc gì nữa. Đi viết bài cho anh. Luôn và ngay!”

Tay bấm nút “gửi” tin nhắn, nhưng mặt Dương vẫn cố trưng ra vẻ oan ức.

“Đây. Em đi đây. Không phải đuổi. Hứ!”

Dương đi thẳng ra khỏi phòng, mặc tiếng Tân gọi với đằng sau.

“Ơ… ơ. Không để cốc cà phê lại cho anh à???”

Hí hửng quỵt được của Tân cốc cà phê, Dương đi ra bàn ngồi. Nhưng không kịp lôi máy viết bài theo đúng lệnh “luôn và ngay”, cô đã bị một cuộc điện thoại “khủng bố”. Bác Thụ gọi, và cuộc điện thoại tất nhiên lại chỉ xoay quanh cái con người khiến đầu óc cô lên mây cả mấy ngày hôm nay. Mặc cô thanh minh thanh nga và ra sức khẳng định là hai đứa “chưa đâu vào đâu” nhưng bác Thụ đã làm một câu như đinh chém sắt là cuối tuần phải có mặt ở nhà bác ăn cơm. Dương cúp điện thoại, mặt còn ngẩn tò te thì điện thoại lại reo tưng bừng. Cô nghe máy và dù đã lên dây tinh thần cảnh giác một cách cao độ, Dương vẫn lập tức ù đầu vì một tràng liên thanh của mẹ. Trời ạ, thông tin không hiểu đã phi từ Tân hay từ bác Thụ, nhưng túm lại mẹ cô đã phấn khích ầm ĩ khi nghe tin mình sắp có một thằng rể và nôn nóng muốn biết thằng đó mặt ngang mũi dọc mắt mọc hai bên ra sao? Dương ra sức trấn an mẹ cô cứ bình tĩnh, nhưng xem ra, không gáo nước nào có thể làm nguội cơn nhiệt tình của mẹ cô bây giờ. Dương đành câu giờ và hứa hon là sẽ không giấu mẹ cô một tí tẹo tì teo nào. Mượn lí do đang giờ làm việc, Dương vội cúp máy, mặc những câu dặn dò của mẹ vẫn còn í ới trong điện thoại.

Vứt tạch con blackberry xuống bàn, Dương ngồi như phỗng, mặt ngây ra vì lo lắng. Huhu, chết cô rồi. Đến tai mẹ rồi thì cô và Định đừng hòng được yên ổn.

Chương C14.2: Ở đâu ra cái nhìn xấc xược thế cơ chứ

Buổi chiều, sau khi viết xong một bài 2000 chữ về du lịch nội đô ném sang cho Tân rồi cùng ngồi với anh chàng Dinh cò lả chọn ảnh, cuối cùng Dương cũng được thảnh thơi để khoác túi đi về. Bước lên cầu thang chung cư, bụng Dương hơi cuộn lên cảm giác khó chịu. Cái cảm giác này quen thuộc đến mức, Dương sực nhớ ra hình như lại sắp đến tháng của cô rồi. Với Dương, mỗi tháng những ngày ấy như là ác mộng vậy, đau bụng, buồn nôn, mệt mỏi và không muốn làm gì nữa. Thường cô nằm liệt giường, công việc gì cũng đành vứt lại. Tân từng có lần nhìn cô nôn thốc nôn tháo rồi lăn ra ngất xỉu vì đau bụng, nên mỗi lần cô nhăn nhó gọi điện là anh phẩy tay bảo về ngay, chẳng căn vặn gì. Cũng may, vì có ông sếp dễ tính và tâm lí mà Dương tháng nào cũng… nằm nhà vài bữa.

Ơ… nhưng hình như lần này sớm hơn mọi bận. Dương nhẩm tính rồi gật gù. Chắc vì di chuyển nhiều, ăn uống ngủ nghỉ bất thường mà “nó” đến sớm hơn mấy ngày. Chán chường với mấy ngày tăm tối trước mặt, Dương lảm nhảm vài câu nhạc chế của bài “Một rừng cây, một đời người“, thấy sao mà lại chuẩn không cần chỉnh thế cơ chứ.

“Ai đã từng là đàn bà, bao giờ cũng muốn là đàn ông, ai đã từng là đàn ông,không bao giờ muốn là đàn bà”… Đang ngoác mồm ra hát, Dương bất ngờ dừng lại khi thấy từ trên cầu thang, Quân khoác ba lô lừng khừng đi xuống.

Im thin thít và lặn mất tăm ở fesival, Dương chỉ nghe Định kể là Quân đã trở về nhà. Không hiểu sao, Dương vẫn nghĩ, thất bại trong trận chiến đã nắm 99% thắng lợi đó hẳn là rất cay đắng với Quân. Trong buổi tối hôm đó, cô thực lòng muốn nói với cậu ta một lời chia sẻ, nhưng rồi, diễn biến bất ngờ trong khu vườn mê hoặc ấy đã khiến cô chậm trễ lời an ủi.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con người háo thắng và kiêu hãnh như Quân, chắc chẳng vui vẻ tí nào với sự an ủi. Có khi an ủi lại bị đánh đồng là thương hại. Nghĩ thêm tí nữa, thì Dương biết lấy tư cách gì để an ủi Quân đây? Là một Nhái bén lanh chanh lắm mồm, hay là… thím dâu của Quân cơ chứ??

Quân vẻ như không mấy bất ngờ khi thấy Dương, cậu ta hơi nhướn mày, buông một câu giễu cợt.

“Già rồi mà đi đâu cũng léo nha léo nhéo”

Thế cơ đấy, trong khi cô đang căng óc tìm cách an ủi, thì thằng nhóc này phi thẳng con dao găm vào cái thói sợ già của cô. Dương hầm hừ.

“Đồ con nít mà đi đâu cũng gây sự”

Quân bật cười. Đôi mắt một mí híp lại, nhìn trẻ con 1 cách kì cục. Vì cái vẻ trẻ con đó nghiêng nghiêng nhìn cô, vì cái kiểu hỏi bâng quơ và bất cần “cà phê không?????” mà Dương đã ngốc nghếch gật đầu ngay tắp lự.

Hừ, trẻ con, chấp nhặt mà làm gì.

Quán cà phê nằm ở ngõ nhỏ, phía trong khu Cầu giấy, có cái tên cũng dễ thương là “Cuối ngõ”. Dương bất ngờ vì không gian thanh bình, vòm hồng xiêm yên tĩnh, những bức tranh đơn giản và vài bình hoa hồng vàng rực. Không thèm hỏi ý kiến Dương, Quân vẻ thân thuộc với chủ quán, gọi một ly sữa chua đánh đá, một đĩa hoa quả nhỏ, gói lạc húng lìu và một chai rượu nhỏ. Dương nhìn chiếc khay đồ bê ra, bĩu môi.

“Thế này gọi là đi cà phê đây hả?”

Chẳng buồn ừ hữ gì, Quân cầm lấy cốc sữa chua rồi khuấy khuấy. Dương tủm tỉm.

“À, nghĩa là cậu uống sữa chua, còn phần rượu này là… của tôi?”

Vừa nói Dương vừa lấy bình rượu, vặn vặn nắp. Quân nhướng nhướng mắt.

“Dám uống không mà đòi?”

Dương bị khích tướng, lừ mắt nhìn Quân một cái, rồi thản nhiên rót rượu vào chén. Thấy cô định nâng lên như chuẩn bị uống thật, Quân vội giằng lấy.

“Này, dở hơi à? Tính để chú Định lột da đây chắc???”

Cách nói như một kiểu thừa nhận Định có “gì gì” với cô khiến tự dưng Dương thấy hơi ngượng ngượng. Cô đành vờ vịt lôi cốc sữa chua lại, chu mỏ lên hút một hơi.

Quân nhìn nét bối rối của Dương, mặt càng câng câng lên “Giờ sắp làm thím dâu đây thật, thích lắm chứ gì?”

Dương cười cười thản nhiên “Chuyện người lớn, trẻ con trẻ mỏ biết gì mà lắm chuyện?”

Quân đột ngột sẵng giọng “Đừng có nói rằng đây trẻ con”

Dương đế theo “Ừ, đây đã 27 chứ gì! Cái đồ bốc phét”

Quân đang xị mặt ra, cũng bật cười. Không khí dịu lại. Dương nhận ra, nói chuyện với Quân là cảm giác không tệ lắm, thường xuyên điên đầu, tức đến khói xì ra hai tai, nhưng lại là lúc cô thoải mái nhất. Giống như khi cô vẫn thường mồm năm miệng mười với mấy đứa bạn vàng của cô vậy.

Quân chậm rãi nhấp từng chén rượu, tay bốc bốc mấy hạt lạc rang, chén nhắm say sưa. Dương uống sữa chua, thỉnh thoảng cũng bốc vài hạt lạc ăn cho đỡ buồn. Hai cái món chẳng liên quan này, cũng không khiến Dương bận tâm lắm, vì đột nhiên Quân ngước lên nhìn Dương, mặt buồn so.

Ôi, cái mặt này là khi cơn tâm sự kéo tới cả một đàn đây này.

“Tôi sắp biến khỏi cái chỗ này rồi. Nên là còn giây phút nào ở bên thì cố mà trân trọng đi!”

Bỏ qua cái câu bỡn cợt phía sau, Dương ngơ người nhìn Quân “Biến khỏi chỗ này là biến đi đâu?”

Quân tung tung hạt lạc lên cao, rồi há miệng đón lấy. Viên lạc rơi tọt vào miệng cậu ta, lập tức nó bị nhai rau ráu.

“Thì đến chỗ nào có mấy em xinh tươi, mát mắt một tí. Ở đây nhìn toàn gái già, chán rồi”.

Dương không kìm được, cầm ngay mấy hạt lạc, ném vào mặt cậu ta. Quân phá lên cười.

“Già thì chịu là già đi. Cứ phẫn nộ khi người ta nói ra sự thực làm cái gì không biết?”

Dương không thèm trả lời. Quân ngó ngó nghiêng nghiêng một hồi, thấy Dương vẫn sưng mặt, đoán là cô tức thật nên xuống giọng.

“Thôi, già một tí cho xứng với chú Định còn gì?”

Dương trừng mắt lên nhìn thằng cháu quý hóa. Hừ, cô với Định … đẹp đôi thế mà nó bảo già. Đúng là đồ cháu không nên thân, toàn ghen ăn tức ở với các bậc tiền bối mà.

Tức tối, Dương cầm cả cốc sữa chua lên, uống ực một hơi. Quân nhìn cốc sữa chua còn lại lổn nhổn toàn đá, cảm thán.

“Chết dở, chú Định nai lưng ra làm, liệu có đủ mà nuôi…. thím đây không hả thím”?

Hai tay Dương đã bắt đầu nắm chặt lại, dằn ra từng tiếng. “Có định nói chuyện tử tế không hả?

Quân không đáp, cứ nhìn cô trong cơn giận, lửng lơ mỉm cười. Cái nhìn khiến Dương hơi nhột nhạt. Kì lạ, ở đâu ra cái nhìn xấc xược thế cơ chứ?

Nguyễn Thu Thủy